🐙 Hôm Qua Như Chết Rồi

Gửi người tình mới chết vào ngày hôm qua When420FallAsleep. Summary: Hôm qua, một trang sử mới của giới chú thuật sư đã được mở ra, sau cả thế kỉ gian khó. Và chính thầy đã là người ban án tử cho người ấy vào ngày hôm nào, giống như em đã ban án tử cho người Như Chỉ Mới Hôm Qua giá cực tốt, hoàn tiền 111% nếu hàng giả, nhiều mã giảm giá hôm nay, freeship, giao nhanh 2h. Những năm sống không bằng chết, mỗi khi cận kề phút ly tử, trước mắt cô lại hiện ra khuôn mặt tràn ngập niềm hy vọng cùng nụ cười như vầng dương rực Mỗi lần mình phát hiện có cá chết thì cá nhớt, nước rất tanh và rất nhanh đục, sau đó mình thay toàn bộ nước trong hồ, hoặc sáng hôm qua phát hiện cá chết thì mình chuyển toàn bộ sang xô với nước mới, tuy nhiên chiều về thì gần như toàn bộ cá trong xô này chết cả DN chết rồi mới đem tiền đến viếng'? "Gói hỗ trợ 29.000 tỷ đồng tung ra với những giải pháp đi kèm không thực sự cứu vớt được DN. Không sản xuất thì không có việc làm, không thu nhập, không có tiền mua sắm DN chết thì nền kinh tế cũng chết theo", TS Bùi Kiến Thành. Phân tích Lão Hạc mẫu 1. Lão Hạc, một nông dân nghèo khổ, cùng quẫn, nhưng không bị biến chất như Chí Phèo, mà trái lại có một tâm hồn đẹp, một nhân cách cao thượng. Lão sống một thân một mình trong cô đơn, vất vả. Lão chỉ có đứa con trai duy nhất để nương tựa 18/4/14. Trả lời: 21. Với thời tiết ngày càng khác nghiệt như hiện nay, nhiều diện tích cây cao su của bà con mới trồng năm thứ 1 và năm thứ 2 bị chết nắng khá nhiều.cao su chết không tập trung mà chết rải rác khắp trong vườn. Việc tròng xen cây gỗ Sưa đỏ là biện pháp Hôm trước, tôi có chia sẻ Sư quan sát thấy những người ấy hít vào một hơi cuối cùng rồi ngưng bặt, qua đời. Sau một hơi thở, nếu mình chưa chết thì xem như mình vừa bước đi thêm một bước tiến dần đến cửa tử. Bạn tôi hôm vừa rồi ngồi cà phê, cứ than về những nếp nhăn quanh khóe mắt của tuổi gần bốn mươi, mặc dù nói thật là tôi chẳng hề nhìn thấy, mà nếu bạn không nói ra, tôi chẳng hề biết. Các bác cho em hỏi bon viettel giờ có trò mất dạy như này à Bố em hôm qua vừa nạp 50k, hôm nay có số 02462555888 nó gọi đến, giới thiệu gói cước mẹ gì đấy. Bố em thì già rồi, biết gì đâu, cứ ờ ờ vâng vâng thôi. Gọi xong thì nó đăng kí gói cước hộ luôn, mất mẹ 50k. FEMTP. Tác giả Hồi Nam Tước Thể loại Ngôi thứ nhất, giới giải trí, máu chó, HE. Nguồn Trường Bội Editor Oh Harry, Ling_ . wp haiduonglehoa Tình trạng Hoàn 60 Chương ————- Văn án Năm năm trước Tịch Tông Hạc bị tai nạn giao thông, tôi đã chứng kiến toàn bộ quá trình anh bị bạn trai đá. Năm năm sau Tịch Tông Hạc lại bị tai nạn giao thông, anh không những đã quên mất việc mình đã bị bạn trai đá mà còn muốn nối lại tình xưa với người ta. Tôi “…” Người tình được anh bao nuôi là tôi đây cảm thấy tồi tệ vô cùng. ———- Link ✰ Chương 39 ✰ Edit OhHarry *** Như thể ngậm một khối sắt nung đỏ trong mình, ngay cả rượu cũng không sao giúp tôi quên đi cơn đau nhằng nhẵng phía dưới. Dường như Tịch Tông Hạc đang cố gắng trừng phạt tôi, mặc cho tôi nài nỉ, anh vẫn ra sức thúc dập vào trong tôi không ngừng. “Em không muốn…” Tôi tì trán trên bức tường lạnh lẽo, cơ thể đong đưa theo nhịp chuyển động của Tịch Tông Hạc, trong cơn thảng thốt, tôi chợt thấy mình như chiếc thuyền nan tròng trành giữa biển đen giần giật gió dữ, giữa cơn giông lớn, tôi chỉ biết dạt theo và gắng gượng trước từng đợt sóng cuồn cuộn một cách bị động và bất lực. Dù vùng vẫy thế nào thì vẫn bị đánh tan thành từng mảnh, hòa vào dòng biển sâu tàn nhẫn. Nhưng mà đau quá, đau như thể cắt thấu tim gan vậy. Tôi cứ ngỡ rằng bản thân sẽ chịu đựng được thôi, nhưng nào ngờ, thực tế lại chẳng dễ dàng như thế. Đến giờ tôi mới nhận ra mẹ mình đã mạnh mẽ tới nhường nào, bà bị Cố Nguyên Lễ dằn vặt suốt mười mấy năm trời nhưng vẫn nhẫn nhục chịu đựng, một lòng yêu thương gã, người phụ nữ kiên gan khốn khổ ấy. Còn tôi, dù mới chỉ nếm trải chưa đầy nửa năm thôi, nhưng tôi đã cảm thấy như mình sắp chết đến nơi rồi vậy. Tình yêu chẳng những chất nặng lên ta những mộng tưởng “cay đắng” mà còn siết chặt ta trong cõi lòng “đau thương”. Tình yêu khiến con người ta đánh mất chính bản thân mình, khiến con người ta trở nên yếu đuối và chẳng thể cứng rắn được nữa. Không phải là tôi chưa bị người ta buông lời mắng nhiếc sỉ vả bao giờ, họ muốn chửi thì cứ việc chửi thôi, bản thân tôi cũng chẳng bận tâm đến chuyện đó. Rầy nỗi, chỉ cần Tịch Tông Hạc biểu lộ ra vẻ mặt lạnh nhạt, hay bày ra dù chỉ là một ánh nhìn sắc lẹm mang đầy ý ghê tởm, chỉ vậy thôi cũng đủ sức đày đọa tôi rồi. Suy đi tính lại, thành ra thức trắng suốt cả đêm. Anh là khắc tinh của tôi, một lời nói vơ vẩn cũng có thể làm tôi tổn thương sâu sắc. “Sao cơ, đến lượt tôi thì anh lại bảo không muốn’ ư?” Tôi nghe thấy nhịp thở của anh sau lưng mình. Tịch Tông Hạc đè tay lên gáy tôi thật mạnh như thể anh sẽ bẻ gãy cổ tôi trong một vài giây tiếp theo. Tôi không thấy được mặt anh, nhưng xét theo những lời mỉa mai và hành vi không có dấu hiệu dừng lại kia, hình phạt mà anh dành cho tôi sẽ chẳng kết thúc sớm như vậy. Phải, anh ấy đang “trừng phạt” tôi, trừng phạt tôi vì đã lừa dối anh, trừng phạt tôi vì thói giả tạo, trừng phạt tôi vì đã phụ bạc lòng tin của anh một cách vô ích. Anh ấy vốn có thù với tôi từ lâu, ân oán tích tụ sâu nặng, hôm nay chỉ là một chiếc ngòi nổ, một lí do thúc bách anh trút bỏ toàn bộ những bất bình đã kìm nén của mình. Anh “ve vuốt” tôi, không phải vì yêu, mà vì muốn làm nhục. Tôi nhắm nghiền mắt lại, ngón tay liên tục cào cấu lên bề mặt nhẵn bóng của két nước dưới sự xúc tác của các cơ quan thụ cảm, nhưng chẳng thể để lại bất kỳ dấu vết nào trên đó. Tôi đã ngừng việc la hét vô ích, và chỉ dám thút thít vài ba tiếng khi bị dồn ép đến cực điểm. Đột nhiên, người phía sau dừng lại. Cơn đau âm ỉ thuyên giảm ngay lập tức, tôi thả lỏng khớp hàm, thở hổn hển. Tịch Tông Hạc thả gáy tôi ra, nói bằng giọng hằn học “Anh… đáng ghét lắm.” Tôi còn chưa kịp phản ứng lại lời anh thì anh đã ập mạnh người xuống, rồi cắn vào gáy tôi. Cùng với cơn đau sau gáy là sự “xâm lấn” ập đến bất thình lình từ phía dưới, tôi trợn trừng mắt, cơ thể căng cứng, miệng há to nhưng lại chẳng thể bật ra thành lời dù chỉ là một tiếng rít ngắn. Tịch Tông Hạc cắn ngập răng vào gáy tôi, nghiến ngấu như muốn xé lìa cả mảng thịt. Giác mạc như bị bao bọc trong một màn sương mù vô tận khiến tầm nhìn của tôi bị che khuất. “Đau…” Tôi đập đầu vào tường, làn sương mù dần dần ngưng tụ thành châu lệ, lăn xuống má, “Cậu Tịch… giúp em với…” Em biết lỗi của mình rồi, sau này em không dám làm thế nữa đâu mà. Người đằng sau khựng lại, cơn đau ở gáy đột ngột biến đi. “Anh nói sao cơ?” “Cậu giúp em với… Em biết lỗi của mình rồi, cậu tha thứ cho em đi…” Tôi rên rẩm, “Cậu Tịch… Xin cậu đấy, cậu giúp em với…” Có lẽ vì đang chóng mặt mà tôi chỉ biết mình đang nói chứ không nhận thức được mình đang nói về chuyện gì. Tịch Tông Hạc miết nhẹ đầu ngón tay cái lên vết răng sau gáy tôi và hỏi “Anh lại yêu cầu tôi giúp ư?” Phải nhỉ, tôi lại đòi hỏi anh giúp mình ư? Chuyện đã đến mức này rồi thì anh còn chịu giúp tôi không đây? Tôi muốn cầu xin anh đừng hành hạ tôi như thế này và hãy cho tôi thêm một cơ hội nữa, nhưng anh đã cam đoan rằng sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi. Trong mắt anh ấy, tất cả những lời cầu xin của tôi đều chỉ là bằng chứng cho sự tham lam phù phiếm, và cả cung cách xun xoe bợ đỡ. Ngày trước thì trơ mặt lừa lọc người ta, còn giờ thì lại tỏ ra như mình đáng thương lắm. Toan nói rồi nhưng tôi lại nhịn xuống, van vỉ bằng lời giải thích khác “Bố em về rồi, ông ta đánh Dung Thân… Hôm nay em đến là để xin lỗi Dung Thân, nhưng ông ấy không muốn bỏ qua cho em một cách dễ dàng. Anh cử động nhẹ nhàng khiến nơi hạ bộ cọ xát vào “vách thành trong”, tôi rên rỉ, “…… Xin cậu đấy, cậu giúp em chút đi mà.” “Anh tới gặp Dung Thân vì lý do này ư?” Anh tiếp tục đưa đẩy, so với lúc ban đầu thì chậm rãi hơn nhiều, cũng duy trì ở phạm vi tôi có thể chịu đựng được. Tôi run rẩy “Ừm…” Sau đó, ký ức của tôi trở nên mơ hồ, và chỉ nhớ rằng mình nóng vô cùng. Anh ấy bảo tôi quỳ trên nắp bồn cầu rồi vén áo len của tôi lên, luồn tay vào và ve vuốt ngực tôi. Tích lũy khoái cảm là một quá trình diễn ra vô cùng chậm chạp, nhất là khi nơi “tiếp xúc” vẫn còn đau râm ran. Không rõ đã trôi qua bao lâu, nhưng hiện giờ, trong đầu tôi đã không còn khái niệm về thời gian nữa. Tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng gõ cửa ở ngoài, tất nhiên Tịch Tông Hạc cũng nghe được, bởi ngay sau khi anh dằn giọng nạt nộ một tiếng “Cút” thì không gian ngoài kia đã im ắng trở lại. Đau thì đau thật, nhưng rồi những cơn nhói rợn ấy cũng dần trở thành dư vị của niềm say mê. Tôi rên rỉ không ngừng khiến cho Tịch Tông Hạc phải đưa tay lên bịt lấy miệng tôi từ phía sau. “Định rên cho cả tòa nhà này nghe thấy à?” Tôi hé miệng, phà hơi thở vào lòng bàn tay anh, mỗi lần sung sướng vì được anh “yêu chiều”, đầu lưỡi đều thưỡi ra, chạm vào lòng bàn tay đang bịt trên miệng mình. Nhịp thở nóng hôi hổi của anh ràng rịt bên tai tôi, mỗi lúc một nặng nề, kéo theo đó là cả một tốc độ mê hồn trong những cử động nhớp nhúa của cuộc tình ái. Cuối cùng, anh rút phần “dương tính” vẫn còn giương cao của mình ra, lật người tôi lại và bắn lên bụng tôi. Tôi soài mình ngồi trên nắp bồn cầu, đầu óc mụ mị, thậm chí còn quệt chút tinh dịch dính lớp nhớp trên bụng cho lên miệng mút. Bất thình lình, tôi bị một cuộn giấy vệ sinh ném trúng vào ngực. “Tự lau đi.” Tôi ngơ ngác ngước lên, thấy Tịch Tông Hạc đang đứng trước mặt mình trong bộ trang phục được sửa soạn chỉn chu, ngoại trừ vẻ mặt lười biếng thì trông anh như vừa đi tiểu xong — kéo phéc-mơ-tuya xuống, kéo phéc-mơ-tuya lên, và xong việc. Tôi xé giấy vệ sinh rồi lau người một cách từ từ, nhưng do tay chân không nhịp nhàng mà càng lau, chất dịch càng tuôn ra nhiều. Chắc Tịch Tông Hạc thấy tôi làm ăn lề mề nên mới chộp luôn tờ giấy trên tay tôi, rồi lau qua quýt hai cái cho xong, sau đó anh chỉnh trang lại áo len và quần của tôi cho đỡ xốc xếch. Xong xuôi, anh lấy điện thoại ra và gọi cho ai đó, nhưng chưa nói được mấy câu đã cúp máy luôn. Tôi ngẩng cổ nhìn anh, thấy anh cũng để ý tới mình thì nhoẻn cười một cái. Thế nhưng, có vẻ anh không ưng nụ cười này của tôi, anh cau chặt mày, ngay tức khắc cởi áo khoác ra rồi ném nó trùm lên đầu tôi. “Tối nay tôi khá hài lòng với sự phục vụ của anh, đổi lại, tôi sẽ giúp anh giải quyết chuyện Dung Thân.” Vừa dứt lời đã mở cửa buồng vệ sinh ra, đến khi tôi kéo áo khoác cuống thì anh đã rời khỏi nhà vệ sinh. Tôi thẫn thờ nhìn vào cánh cửa buồng vệ sinh đang mở he hé, một lúc sau, tôi lại kéo áo khoác lên để trùm kín đầu và mặt mình lại. Bản edit này chỉ có ở wordpress của Hải Đường Lê Hoa. Chẳng mấy chốc, tôi đã ngủ thiếp đi, phải tới tận khi Tang Thanh giật áo xuống và đánh thức thì tôi mới hoàn toàn tỉnh ngủ. Vẻ kinh hoàng tột độ hẵng còn hằn sâu trên khuôn mặt cậu ấy, ngay khi thấy tôi mở mắt, Tang Thanh liền thở phào nhẹ nhõm một hơi. “Sợ chết khiếp lên được, cứ tưởng cậu chết rồi cơ.” Vì vừa buồn ngủ, vừa mệt mỏi nên tôi chẳng thể ho he được câu gì, mà chỉ biết trân trân nhìn vào mỗi cậu ấy. Tang Thang thở dài một hơi, sau đó đỡ tôi dậy. “Tình yêu là thế đấy, cứ dính lấy nhau rồi chẳng thể tách rời.” Dường như cậu ấy đã hiểu nhầm vấn đề xảy ra giữa tôi và Tịch Tông Hạc, “Nếu cậu Tịch không bỏ được cậu thì là chuyện tốt, khả năng các cậu quay lại với nhau là rất cao.” Tôi nhắm mắt giả vờ say rồi lên trên xe nhờ sự giúp đỡ của cậu ấy. Tang Thanh lái xe chở tôi về nhà nhưng không tìm thấy chìa khóa của tôi đâu, thành ra cậu phải bấm chuông cửa vào lúc nửa đêm. Một hồi lâu sau, Cố Nghê mới ra mở cửa với đôi mắt ngái ngủ, vừa thấy tôi, con bé đã rít lên. “Sao lại uống say thế này?” Tang Tang giả lả trả lời “Xã giao ấy mà, sao tránh được.” Cậu ấy dìu tôi về phòng rồi đặt tôi lên giường, cởi giày, đắp kín chăn cho tôi xong mới đứng dậy rời đi. Đợi Tang Thanh về rồi, Cố Nghê mới bưng nước vào phòng tôi. Chẳng cần nói tôi cũng biết con bé đang tức giận. Con bé ghét cay ghét đắng bộ điệu nhếch nhác này của tôi, ghét từ lâu lắm rồi. Tại con bé phải chứng kiến cảnh tôi say rượu ngoắc cần như sắp chết quá nhiều lần. Con bé đặt cốc xuống cái bàn con kê cạnh giường, đang chuẩn bị rời đi thì bị tôi gọi với lại “Có phải ba năm trước Cố Nguyên Lễ lại tới tìm em đúng không? Sao em không nói cho anh biết?” Con bé cứng người, có vẻ không phản ứng kịp mấy câu hỏi của tôi. Tôi lên giọng, hỏi con bé thêm một lần nữa “Sao em không nói với anh?” “Bởi vì lúc đó anh đang ở nước ngoài!” Con bé mím môi, ngồi tót xuống cạnh tôi như một cơn gió, “Em sợ lắm, nhưng mà anh đâu có ở đó đâu. Ngày nào ông ta cũng đến trường tìm em, vừa thấy em dã đuổi theo đòi nói chuyện, em lờ ông ta đi thì ông ta nhặng lên rồi nói mấy câu quái đản để thu hút sự chú ý của người khác. Em không còn cách nào khác nên mới phải nhờ Tịch Tông Hạc.” Con bé kể ra mọi chuyện, hầu như không khác so với những gì tôi đã đoán. Tôi thở dài, đưa tay lên che mắt “Đáng ra em không được giấu anh mới phải.” Tôi tưởng Cố Nghê giấu, không nói mọi chuyện cho mình biết là bởi con bé không thích Tịch Tông Hạc, nào ngờ con bé lại bảo “Tại Tịch Tông Hạc bảo em không được nói cho anh. Anh ta bảo cứ cư xử bình thường như chuyện này chưa từng xảy ra, về sau Cố Nguyên Lê sẽ không đến làm phiền chúng ta nữa nên em mới nghe theo anh ta.” Tôi giật giật khóe môi “Sao tự dưng nghe lời người ta thế? Tưởng ghét người ta lắm kia mà?” Căn phòng rơi vào yên tĩnh trong chốc lát, mãi một lúc sau, Cố Nghê mới cất tiếng “Em từng hỏi anh ta một chuyện.” Tôi sửng sốt, bỏ tay xuống, nhìn con bé “Chuyện gì cơ?” Cố Nghê cụp mắt, vẻ mặt hơi khó chịu. “Em hỏi anh ta là Anh hẹn hò với anh em thật đấy à? Anh thích anh em ư?’” Con bé ngẩng cổ lên, sự tức giận lóe lên qua ánh mắt, “Ai ngờ anh ta lại hỏi vặn em là Thế anh trai em bảo với em thế nào?’, anh ta còn trưng ra biểu cảm và nói với cái giọng như thể em nực cười lắm vậy, anh có biết lúc đấy em bực thế nào không?” Tôi biết chứ, tôi tưởng tượng được mà. “Em trách oan anh ấy rồi…” Lúc ấy chúng tôi đã ký hợp đồng với nhau, đứng dưới góc độ của anh ấy thì mấy câu hỏi Cố Nghê đưa ra đúng là rất hài hước. Cố Nghê bĩu môi “Lúc ấy anh đâu có nói cho em biết về bản hợp đồng… Mà này, sao anh biết chuyện kia thế? Tịch Tông Hạc khôi phục được trí nhớ rồi à?” Em gái tôi ấy, thành tích học tập từ bé đến giờ lúc nào cũng đứng thứ nhất, nhưng mà ra ngoài xã hội thì gà công nghiệp lắm, cứ ngu nga ngu ngơ suốt. Tôi không khỏi thở dài “Cố Nguyên Lễ trở lại rồi.” 23/11/2021 __ Nghe Woman like me lại nhớ đến Tịch Tông Hạc = Edit OhHarry***Con người ta đến với nhau là do duyên phận, phải đúng người đúng thời điểm, thiếu một trong hai yếu tố đều sẽ không dẫn đến kết cục viên mãn yêu cũng vậy, người vẫn là người xưa, nhưng đổi chiều thời gian thì sự đã khác rồi, giữa hai bên không còn tình cảm với nhau nữa, chỉ đành kết thúc mối lương duyên của cả hai năm sau mẹ tôi mới gặp Cố Nguyên Lễ thì chắc bà đã lấy chồng sắp cưới và có con từ lâu, bây giờ đang hưởng thụ những ngày tháng hạnh phúc rồi chứ không phải rơi vào tình cảnh bệnh tật ốm đau liên miên, chưa đến năm bốn mươi tuổi đã nhắm mắt xuôi tay, bỏ lại cặp con thơ bơ vơ trên đã gặp Cố Nguyên Lễ vào chính thời điểm như vậy, dây dưa với gã là điều đen đủi nhất suốt cuộc đời bà, nhưng âu cũng do số cả. Bà bị che mắt bởi lời lẽ ngon ngọt của gã ăn chơi, từ chối kết hôn với người chồng sắp cưới để lang thang cùng trời cuối đất với gã, cuối cùng chẳng nhận lại được điều gì tốt đẹp cho đến lúc chết, đây là kiếp nạn của cuộc đời tôi không những không hóa giải được kiếp nạn này mà còn đẩy nó cho tôi khiến tôi chẳng bao giờ ngóc nổi đầu tưởng rằng khoảng thời gian tồi tệ nhất của mình đã qua, nhưng ai ngờ “núi cao còn có núi cao hơn”, đỉnh Everest đang chờ sẵn tôi ở đây mối quan hệ giữa tôi và Tịch Tông Hạc không thể gọi là “tình yêu”, nhưng tôi dựa vào anh ấy để lấy vị thế, đổi lại tôi phải làm lá chắn cho anh, hai chúng tôi rất hiểu ý nhau, đôi bên hợp tác cùng có lợi, đây cũng có thể coi là một kiểu duyên phận. Có điều, tôi không ngờ mối quan hệ chặt chẽ như vậy cũng có lúc phải chấm tỉnh dậy, trông Tịch Tông Hạc rất bối rối, ánh mắt anh nhìn tôi thật kỳ lạ và xa cách.“Anh là… Cố Đường? Sao anh lại ở đây? Tôi đang ở đâu?” Chắc do cảm thấy khó chịu nên anh muốn gỡ băng gạc trên đầu nắm lấy bàn tay anh ấy tránh cho chạm phải vết thương “Anh có nhớ mình bị tai nạn giao thông không? Vào buổi chiều ba hôm trước, đang trên đường về nhà thì anh gặp tai nạn liên hoàn ở đường cao tốc, bảy chiếc xe tông vào đuôi nhau, đầu anh bị chấn thương nhẹ và hôn mê mất ba ngày, anh quên rồi à?”Tôi sợ chết khiếp khi nhận được tin báo, có trời mới biết tại sao Tịch Tông Hạc lại gặp tai nạn giao thông. Tôi cuống cuồng chạy tới bệnh viện, bác sĩ nói rằng anh đã hôn mê sau khi bị va chạm ở vùng đầu nhưng sẽ sớm tỉnh lại, không ngờ đến tận ba ngày sau anh mới tỉnh.“Tai nạn giao thông?” Tịch Tông Hạc cau mày, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ “Nhưng tôi nhớ rõ ràng hôm qua là sinh nhật hai mươi hai tuổi của mình, tôi mở party trên du thuyền thì sao gặp tai nạn giao thông được?” Sắc mặt anh chợt biến đổi, Tịch Tông Hạc chộp lấy cánh tay tôi, hỏi “Giang Mộ đâu?”Tôi ngỡ ngàng trước phản ứng của anh. Sao anh lại hai mươi hai tuổi? Nếu tôi nhớ không lầm thì đến tháng một năm sau anh ấy sẽ bước qua sinh nhật tuổi hai mươi tám. Với lại Giang Mộ là cái tên mà anh kiêng kỵ nhất, mấy năm trước, cứ mỗi lần trông thấy biển quảng cáo của đối phương là mặt mày anh lại bí xị nguyên cả ngày hôm ấy, năm ngoái đỡ hơn một chút, không bộc lộ rõ cảm xúc tiêu cực, nhưng vẫn không được tự tiện nhắc đến cái tên này. Tại sao đầu vừa bị va chạm thôi mà tính tình đã thay đổi loanh xoành xoạch thế rồi?Đến bây giờ tôi mới nhận ra có điều không ổn, tôi nói một cách thận trọng và nghiêm túc “Anh Tịch, anh đừng đùa em nữa, giờ là năm 2028, anh hai mươi bảy tuổi rồi.”Anh ấy sửng sốt “Cái…” Có lẽ do cảm thấy quá vô lý nên anh không muốn nói chuyện với tôi nữa, anh chật vật muốn đứng dậy “Giang Mộ đâu! Tôi muốn gặp em ấy! Nhất định đây là trò đùa của bọn Phùng An và Quan Thiện, chúng nó nhân cơ hội tôi say rượu nên đưa tôi đến đây chứ gì? Đây là đâu? Love Hotel hay là studio quay phim?”Thấy anh ấy càng ngày càng kích động, tôi vội vàng giữ anh lại “Anh đừng sốt sắng, vết thương của anh chưa lành đâu, em gọi bác sĩ đã, anh nằm xuống trước đi…”Anh không ngồi dậy được vì bị chấn thương ở đầu, chỉ hơi động đậy một chút thôi đã đau muốn nhăn mặt. Vẻ mặt lúc này của anh còn bàng hoàng hơn, trông như thể không tin được rằng Phùng An và Quan Thiện lại có thể nhẫn tâm đánh anh ấy chỉ vì trò đùa dai hiện của Tịch Tông Hạc khiến tôi lo sốt vó, tôi bấm chuông gọi trên đầu giường, nhận được tin, bác sĩ và y tá nhanh chóng chạy nhường chỗ cho họ rồi ra ngoài hành lang, gửi tin nhắn cho bạn bè thân thiết đang lo lắng của Tịch Tông Hạc, báo rằng mọi chuyện đã ổn và Tịch Tông Hạc vừa tỉnh mười phút sau, bác sĩ bước ra ngoài phòng bệnh, tôi chủ động hỏi “Anh Tịch thế nào rồi bác sĩ? Anh ấy có vẻ… không ổn lắm.”Bác sĩ giải thích rất cẩn thận, ông nói rằng bộ não của con người rất phức tạp, bệnh nhân bị thương ở đầu và đã hôn mê mất ba ngày nên bất kỳ tình huống nào cũng có thể phát sinh, tình trạng hiện tại của Tịch Tông Hạc được gọi là “Chứng mất trí nhớ tạm thời”, tình trạng này có thể được cải thiện dần theo thời gian, nhưng không loại trừ khả năng sẽ không bao giờ lấy lại được trí cùng ông đưa ra kết luận “Trước mắt tôi kiến nghị người nhà phải theo dõi bệnh nhân thật sát sao, quan trọng nhất là phải để bản thân tự phục hồi, còn tâm lý trị liệu chỉ là biện pháp hỗ trợ.”“Liệu các triệu chứng của anh ấy có trở nên nghiêm trọng hơn không?” Mỗi ngày trí nhớ lại lùi về một năm, sau đó anh ấy sẽ trở thành một đứa trẻ chỉ bập bẹ biết nói, nghĩ thôi tôi đã thấy sợ sĩ trả lời “Nếu tình huống đó xảy ra, mong người nhà bệnh nhân có thể thông báo kịp thời cho chúng tôi biết, còn những cái khác tôi không dám đảm bảo chắc chắn.”Bác sĩ liệt kê thêm một vài chuyện cần lưu ý rồi mới rời đi, tôi đứng ngoài hành lang bệnh viện, vẻ mặt mù tịt trông khá buồn đã tham gia rất nhiều bộ phim thần tượng, cũng đóng vai người bị mất trí nhớ không dưới mười lần, và dĩ nhiên chẳng có lần nào là giải thích được một phần ngàn tâm trạng hiện giờ của dựa lưng vào tường rồi cười khổ, quả nhiên khán giả đánh giá rất đúng, trình độ diễn xuất của tôi chẳng ra cái cóc khô nhìn cách cửa phòng bệnh đang đóng chặt, tôi cúi đầu bổ sung thêm một câu vào tin nhắn.— — Hình như anh ấy bị mất trí loanh quanh trước cửa phòng một hồi lâu, tâm trạng xoắn xuýt vô anh ấy lại mất trí nhớ vào đúng năm năm này chứ? Sớm muộn không mất, ký ức sau khi quen biết tôi bị xóa bỏ bằng hết, trí nhớ dừng lại ở tuổi hai mươi hai. Mà năm hai mươi hai tuổi ấy anh vẫn đang chìm đắm trong mật ngọt của Giang Mộ!Tịch Tông Hạc năm hai mươi hai tuổi là thằng ngu chính hiệu, anh ấy chưa từng tin vào những lời gièm pha mà người ta bàn tán về Giang Mộ. Sau này anh ấy hận Giang Mộ bao nhiêu thì bây giờ yêu anh ta bấy theo tính tình của Tịch Tông Hạc, nếu tôi dám nói xấu Giang Mộ trước mặt anh thì chắc anh ấy sẽ chẳng ngần ngại gì mà không đấm thẳng vào mặt tôi. Và quan trọng hơn, làm thế nào để tôi có thể giải thích mối quan hệ giữa mình với anh ấy một cách đơn giản và rõ ràng nhất?Tôi đứng ở cửa một lúc lâu, lòng bàn tay giữ tay nắm cửa đã vã cả mồ hôi nhưng vẫn không nghĩ ra được lời giải thích nào cho thỏa đáng, cuối cùng tôi đành nghiến răng nghiến lợi, mạnh dạn đẩy cửa bước vào rồi ngồi trở lại bên cạnh Tịch Tông Hạc dưới cái nhìn chằm chặp của anh lòng tôi bồn chồn “Ừm, chắc bác sĩ không nói dối anh đâu nhỉ, năm nay đúng là năm 2028 thật, chẳng có trò đùa nào ở đây hết, em cũng không phải tên bịp bợm.”Sắc mặt Tịch Tông Hạc tái nhợt, anh dựa lưng vào thành giường, nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi hỏi một cách nhạt nhẽo “Giang Mộ đâu?”Không hiểu sao tôi lại cảm nhận được sự lo lắng ẩn giấu trong câu hỏi của anh ấy, trong lòng thấy hơi mệt Tông Hạc lúc này khiến tôi nhớ tới dáng vẻ ốm yếu của anh vào năm năm về trước, cả ngày nằm trên giường với khuôn mặt tái xanh, rõ ràng đã rất suy sụp rồi nhưng vẫn cố giả vờ bình tĩnh, không cho phép bản thân để lộ ra một chút mềm yếu thở dài nói “Anh phải bình tĩnh nghe em nói, nếu không sẽ không tốt cho bệnh tình của anh đâu. Anh và Giang Mộ chia tay rồi, đã sớm chia tay nhau từ năm năm trước…”Chắc tôi phải lên chùa thắp hương cho anh ấy thôi, vụ tai nạn nghiêm trọng năm năm trước khiến cả tình yêu và sự nghiệp của anh rơi vào cảnh bế tắc, đến khi sức khỏe hồi phục hoàn toàn, cũng thoát được khỏi cái bóng của Giang Mộ thì anh lại gặp tai nạn rồi bắt đầu tơ tưởng người Tông Hạc cứ bám dai như đỉa thế, liệu Giang Mộ có chịu khuất phục trước anh ấy không?Nghe tôi nói xong, Tịch Tông Hạc im lặng như đang suy ngẫm về điều gì đó. Tôi thấy mí mắt anh giật liên tục, nghĩ tâm trạng của anh ấy không được bình tĩnh cho lắm nên thôi không nói nữa.“Vậy chuyện của anh thì sao?” Anh ngước mắt lên lần nữa, nhìn thẳng vào mắt đen sâu thẳm mà sáng ngời, ánh nhìn như lưỡi gươm sắc bén chĩa thẳng vào lòng người khiến tôi không dám đối mặt quá lâu vì sợ bị làm giữa tôi và anh ấy nếu kể ra sẽ rất dài dòng, mà tôi không định tiết lộ toàn bộ sự thật luôn. Tâm tư của anh vốn dĩ đã khó đoán, giờ còn bị mất cả trí nhớ, tôi thậm chí còn không lường trước được phương thức hành động của anh. Nếu biết tôi là thứ đồ chơi có cũng được mà không có cũng chẳng sao rồi, lỡ anh ấy quyết định ném thẳng tôi vào thùng rác thì tôi biết làm sao đây?Hợp đồng kia sẽ hết hạn sau hai tháng nữa, giấy trắng mực đen đã viết rằng một khi đến kì hạn, hai bên cần thương lượng trước khi quyết định chấm dứt hợp tác hay tiếp tục gia hạn hợp đồng. Cuộc sống mấy năm nay của tôi rất tốt, vốn định dụ dỗ anh ấy gia hạn thêm thì anh lại gặp tai nạn giao thông ngoài ý muốn, quả đúng là “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”.Tôi cố làm cho giọng mình nghe trung thực nhất có thể rồi trả lời “Em là… nửa kia của anh.”Anh ấy lập tức nhướn mày “Tôi, và anh?”Vẻ ghét bỏ hiện rõ trên khuôn mặt anh, tính khí cáu kỉnh cũng bộc lộ ra luôn, giống hệt như lần ném con dao gọt hoa quả về phía đến lúc đó, tôi không khỏi nghĩ về vết sẹo trên xương quai xanh, Tịch Tông Hạc thích mân mê nó mỗi khi ở trên giường, anh thích hỏi tôi có đau không, bất kể tôi trả lời thế nào thì anh cũng thúc mạnh vào sâu trong cơ thể xa đến nỗi thẳng thừng như vậy, nhưng tôi chẳng tài nào làm gì được cười với anh “Vâng, anh và em.”Anh hừ mũi, hiển nhiên không đồng tình với thẩm mỹ của “cái tôi” chấn thương sọ não thành thằng ngốc rồi còn kén chọn, tôi quay mặt đi, tiện thể tặng cho anh ấy một cái lườm không sắc sảo được bằng Giang Mộ nhưng tôi cũng thuộc hàng mặt mũi đẹp trai tuấn tú, mấy năm nay được tôi hầu hạ trên giường anh sung sướng lắm, giờ mất trí nhớ rồi nên coi tôi là tên cưỡng bức đây chỉ dám thóa mạ trong lòng chứ không có gan tức giận ra mặt.“Đưa điện thoại cho tôi.” Tịch Tông Hạc lạnh mặt ra lệnh “Tôi muốn gọi điện thoại.”Tôi móc điện thoại ra đưa cho anh, lúc trông thấy cấu hình máy nom anh sững sờ lắm. Tôi còn đang phân vân không biết có nên bấm số hộ Tịch Tông Hạc hay không thì anh ấy đã vận dụng khả năng tư duy của mình và nhập ngay một dãy số điện thoại, đáng tiếc đầu dây bên kia đã đổ chuông suốt một lúc lâu nhưng không có ai nhấc hỏi “Anh muốn gọi cho ai?”Bấm quen tay như vậy thì chắc đang gọi cho Giang Mộ nhỉ?Tôi vừa nghĩ vừa thấy khó chịu, anh ấy thuộc làu làu được số điện thoại của Giang Mộ, nhưng nếu hỏi số điện thoại của tôi bắt đầu bằng những số nào thì chắc anh mù tịt luôn, quả nhiên đồ chơi không bao giờ sánh được với tình yêu đích Tông Hạc không thấy ai nhấc máy thì bực bội bấm số khác, sau đó cau mày nhìn chằm chằm vào màn hình điện tò mò không biết thứ gì đang làm khó anh nên dướn qua xem thử, hóa ra lúc nhập số, trên màn hình hiển thị gợi ý đến một dãy số được lưu trong danh bạ.“Chị Lệ đấy, chị ấy bảo chiều nay sẽ tới.”Đường Lệ vừa là chị họ của Tịch Tông Hạc vừa là quản lý của anh, cô ấy là một trong số ít những người mà Tịch Tông Hạc tin đã ở với anh suốt năm năm nên có số điện thoại của Đường Lệ cũng không có gì lạ, nhưng giờ đầu óc anh bị chập mạch rồi nên chắc đang đoán vớ đoán vẩn.“Chị ấy là quản lý của anh, anh bảo em lưu số điện thoại của chị ấy, dặn nếu không liên lạc được với anh thì gọi cho chị, anh quên rồi chứ gì.”Tôi vừa nói xong thì cuộc gọi được kết nối.“Tiểu Đường?”Tịch Tông Hạc cầm điện thoại lên “Là em…”Tôi không biết đầu dây bên kia đang nói gì mà vẻ mặt của Tịch Tông Hạc càng lúc càng nghiêm nghị, nặng nề như bị sương mù dày đặc bao phủ.“Vâng, em không nhớ bất cứ điều gì hết… Anh ta đang ở đây.” Tịch Tông Hạc liếc tôi một cái, tôi vội vàng ưỡn thẳng lưng lên như đụng phải cái nhìn xỉa xói chết người của thầy huấn luyện quân sự “Anh ta nói với em rồi… Em hiểu.”Hai người họ nói chuyện suốt năm phút đồng hồ, sau đó Tịch Tông Hạc cúp máy, thái độ cư xử với tôi tử tế hơn và không còn giữ cảnh giác như trước nữa.“Đường Lệ bảo tôi tin tưởng anh.”Tôi nhanh chóng nở một nụ cười nịnh nọt “Em lừa anh làm gì đâu, hơn nữa anh Tịch thông minh như vậy thì trò mèo của em sao qua nổi mắt anh được!”Anh ấy không nói gì, cầm điện thoại của tôi để lướt gãi gãi mũi, cảm giác như vừa tự chuốc nhục vào Đường Lệ bảo Tịch Tông Hạc tin tôi nhưng đối với anh, tôi vẫn chỉ là một người xa lạ, nếu anh buông lỏng cảnh giác nhanh như vậy thì anh không phải Tịch Tông Hạc mà tôi lẽ bây giờ anh chỉ cần Giang Mộ, những thứ còn lại với anh đều không quan trọng, cũng chẳng rảnh để quan điện thoại được mười phút, tôi chợt thấy anh day bóp sống mũi, trên mặt lộ ra vẻ khó chịu, tôi biết ngay anh thấy không thoải mái nên vội vàng đi tới chỉnh lại gối để anh nằm xuống trước.“Vết thương của anh còn chưa lành, anh đừng lo lắng đến chuyện khác, quan trọng nhất bây giờ là phải dưỡng thương.” Nói rồi tôi lấy điện thoại ra khỏi tay anh liếc tôi một cái, người ngợm rã rời chẳng còn sức mắng tôi. Việc phải chấp nhận không gian, thời gian mới dường như đã tiêu hao hết tâm trí của anh, anh ấy lặng lẽ nhắm mắt lại, không bao lâu sau đã vào nắng ngoài cửa sổ vừa phải, rọi từng tia sáng ấm áp vào phòng, trên bàn đầu giường đặt một lọ hoa tươi, hương hoa thoang thoảng lan tỏa trong không dém chăn cho Tịch Tông Hạc, sau đó ngồi xuống ghế đặt cạnh giường nhìn tượng này gợi tôi nhớ về những tháng ngày cùng anh ấy thực hiện liệu trình phục hồi chức năng. Hồi đó, ngày nào tôi cũng xoa bóp cho anh ba lần, bưng trà dâng nước, đưa đi dạo, thậm chí còn giải quyết nhu cầu sinh lý giúp anh, rồi chỉ sợ anh ấy bỏ cuộc giữa chừng, cứ tưởng sau bao nhiêu năm cố gắng sẽ không phải chịu khổ cực nữa, chẳng ngờ… người tính không bằng trời dĩ chiều nay Đường Lệ mới qua bệnh viện, nhưng vì nhận được tin Tịch Tông Hạc bị mất trí nhớ nên mới vội vàng thu xếp công việc rồi chạy tới nét khuôn mặt của cô và Tịch Tông Hạc không giống nhau, vẻ đẹp của cô ấy cũng không phải kiểu truyền thống. Vóc người Đường Lệ rất cao, nếu buộc tóc đuôi ngựa và đi giày cao gót thì sẽ cao bằng tôi, thế nên khi đi ngoài đường thường bị người ta nhận nhầm thành mấy cô siêu Đường Lệ đến, sợ đánh thức Tịch Tông Hạc vừa ngủ nên hai chúng tôi nói chuyện với nhau ngoài hành chưa kịp nói gì, cô ấy đã nắm lấy tay tôi, lo lắng bảo “Tiểu Đường, mấy ngày nay vất vả cho em quá, giờ Tông Hạc ra nông nỗi này, em đừng bỏ nó nhé…” Tròng mắt cô ấy ngấn nước khiến tôi không đành lòng từ ấy không biết chuyện bản hợp đồng kia nên tưởng mối quan hệ giữa tôi và Tịch Tông Hạc được xây dựng dựa trên tình cảm chân thành, đời này không bao giờ thay năm trước, tôi sát cánh bên Tịch Tông Hạc trong hành trình thực hiện hồi phục chức năng, tôi trông coi bên cạnh anh, chịu đựng sự trái tính trái nết của anh, thể hiện tình cảm thắm thiết trước mặt người nhà anh, tất cả cũng chỉ vì muốn bấu víu lấy anh để tìm chỗ đứng riêng, để gặt hái tiền tài và danh tiếng cho bản khi ấy Tịch Tông Hạc muốn được đứng dậy thật nhanh để trả thù Giang Mộ, nhưng anh lại không cam lòng để lộ ra sự chật vật của chính mình, bởi vậy tôi đã trở thành lựa chọn duy nhất mà anh hai chúng tôi đến với nhau cùng những mục đích riêng của bản thân, mối quan hệ yêu đương nồng đậm “chỉ trong nghịch cảnh đôi ta mới nhận rõ tấm chân tình của nhau” không hề tồn tại, sự giúp đỡ lúc ấy chỉ là bước đệm chuẩn bị cho hợp tác giữa hai đó đã là chuyện của quá khứ.“Chị yên tâm, em sẽ chăm sóc cho anh ấy thật tốt.”Tôi vỗ nhẽ lên mu bàn tay của Đường mọi người đã nghĩ chúng tôi yêu nhau sâu đậm thế thì còn chần chừ gì nữa mà tôi không “mượn nước đẩy thuyền”, diễn tiếp vở kịch “tình yêu trong nghịch cảnh” này? Suy nghĩ đó hệt như một tia lửa bắn vào chồng củi khô khiến nó bùng mạnh lên, cuối cùng trở thành biển lửa thảo nguyên bạt nào cũng chỉ còn tôi biết đến bản hợp đồng kia, cho dù sau này Tịch Tông Hạc có nhớ ra thì tôi cũng không vi phạm điều khoản nào, anh ấy cũng không đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu chỉ đang tìm cách để tự bảo vệ bản thân mà ra… sự ra đời của một ý tưởng tệ hại chính là khởi nguồn của mọi vận rủi trong tương lai.

hôm qua như chết rồi